Đây là Helen, 14 tuổi. Nhìn những quầng thâm trũng sâu tê xem, cứ như cậu ấy chả bao giờ ngủ đủ vậy. Helen không mấy quan tâm tới mái tóc đen bù xù, vì cậu không thích tốn thời gian chăm chút bản thân; làm vậy thật vô nghĩa.

Bạn đang xem: Bloody painter là ai

Bàn của Helen ở cuối lớp, cạnh cửa sổ; cậu thường ngồi đó lặng lẽ vẽ toắt con, cứ như đối với cậu hội họa là mọi thứ cậu có. Helen không thích kết bạn, bởi vậy mà cậu luôn luôn đơn độc.


***

Cuối giờ học, mọi người lại bắt đầu xôn xao vì có người đang bị đẩy ngã xuống sàn. Đó là Tom, cái cậu mà lúc nào cũng bị bắt nạt ấy, không phải vì cậu ta làm gì không đúng, mà chỉ đơn giản là mọi người bao bọc thấy cậu ta chướng mắt. Mấy chuyện như vậy diễn ra như cơm bữa, mang lại nên mặc dù thấy Tom quả thật rất đáng thương, Helen không muốn nhúng tay vào. Phiền phức thấy mồ.

Vào giờ ra chơi, Judy nói cô nàng làm mất đồng hồ và vẫn đang tìm nó. Helen không tới giúp, vì cô ta mất đồng hồ thì liên quan lại gì tới cậu? Bỗng nhiên, có người thấy ánh sáng lấp lánh từ vào balô của Helen.

"Cái gì đây?" Ban vừa hỏi vừa thò tay vào balô của Helen, lôi ra một chiếc đồng hồ nạm klặng cương giả. Helen vô cùng khiếp ngạc, sao nó lại ở vào balô mình được?! "A! Đồng hồ của tớ!" Judy nhận lại chiếc đồng hồ từ tay Ban sau khi nhận ra tình hình lúc đó. Cả hai bọn họ nhìn Helen bằng ánh mắt kì dị. "Không phải tớ." Helen tiếp tục vẽ mà không ngẩng mặt lên. "Vâng, phải rồi." Judy kết luận rồi ra khỏi lớp với Tom.

Xem thêm: Chị Thơ Nguyễn Là Ai - Tiểu Sử, Sự Nghiệp Và Đời Tư Nữ Youtuber

Ngày hôm sau, như bình thường, Helen ngồi yên lặng vẽ ở chỗ của mình. Có gì đó không ổn; mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán về cậu, vài người còn gọi cậu là "Thằng trộm cắp". Helen quyết định không thanh minch gì hết, vì cậu biết có giải thích thì cũng chẳng ai tin.

Thời gian qua đi, Helen trở thành đối tượng của mọi kẻ bắt nạt; mọi thứ cậu làm đều bị thêu dệt thành chuyện phiếm truyền tai nhau. Mặc dù ghét tình trạng đó, Helen không hề kháng cự. Cậu vẫn yên ổn lặng chịu đựng.

Cho tới một hôm, vào lúc Helen còn bức vẽ chưa kết thúc, Ban tới giằng lấy cuốn vở của cậu. "Toàn làm mấy thứ nhảm sh*t" Ban vừa nói vừa xé vài bức vẽ của Helen, xé thành TỪNG MẢNH NHỎ, chờ đợi phản ứng của cậu. Tới nước này, những gì Helen vẫn chịu đựng bao lâu như vỡ òa. Cậu xông tới đấm thẳng vào mặt Ban. Họ lao vào đánh nhau. Helen tất nhiên không mạnh tới mức đi đánh nhau với một đứa đô nhỏ, chả mấy chốc cậu bị đánh gục. Bọn học sinc xúm vào coi nhưng chả ai ra ngăn nhị người; một vài còn vào đánh hôi mấy thụi vào mặt và bụng Helen.

Chuông vừa reo, mọi người tản ra về chỗ trước Lúc giáo viên vào. Helen về bàn, làm như chưa có gì xảy ra. Một lát sau, giáo viên vào lớp. "Chúa ơi, em Otis (Helen)! Em sao vậy?!". Trên người Helen nhiều vết bầm tới nỗi vừa bước vào giáo viên đã giật mình. Mọi người quay lại với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Helen, chờ đợi một câu trả lời."Em bị ngã cầu thang, thưa cô." Helen trả lời, và ánh mắt cơ cũng biến mất.

Xem thêm: Btv Thuý Hằng Vtv: "Tôi Đã Từng Ngược Đãi Bản Thân Vì Tham Việc"

Về nhà, cha mẹ Helen cũng hỏi chuyện gì xảy ra, và cậu trả lời y như trước. Chiếc áo choàng màu lam sẫm bít khuất những vết bầm trên mặt Helen, nhưng không đậy được mặt cậu. Ba mẹ chẳng mấy nghi ngờ. Mọi lần, Lúc họ hỏi bé ở trường như thế nào, Helen luôn nói cậu ổn. Cậu cũng nói dối về việc có nhiều bạn, hôm nào cũng cười nói vui vẻ. (Bạn Bảo: Em chỉ vào bạn cười hahaha. Em chỉ vào cái cây cười hahaha. Em chỉ vào con mèo cười hahaha...) Cậu không muốn tía mẹ lo lắng.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *